23/9/16

Rất nhiều năm trời trong từ điển của tôi chưa từng có hai chữ “níu kéo", cũng không bao giờ có chữ “ruồng bỏ". Người bước vào và bước ra khỏi cuộc đời của một người là lẽ thường tình, tôi không ngạc nhiên, cũng không cầu xin ai ở lại. Nếu như một người muốn ra đi, tôi sẽ luôn là người nói lời tạm biệt. Nếu như ai đó muốn nói lời tạm biệt, tôi sẽ luôn vờ như mình chẳng quan tâm, có, hay không có, đều cũng thế…


Nhưng từng ấy năm qua đi tôi biết thực ra trong lòng mình luôn cất giấu một nỗi sợ hãi vô hạn. Sợ sẽ mang tình cảm của mình gửi gắm vào một người khác. Sợ sẽ gắn bó, sợ bị ruồng bỏ, sợ một ngày những người tôi thực lòng muốn họ ở lại rời xa mình...

Sợ sẽ gắn bó

  • Blog Nguyễn Tĩnh 33
  • P/s :
  • Nguyễn Viết Tĩnh
  •  
    Ng.†ĩnh33 | Share by Media .&rarr
    Facebook Comment