20/2/17

Cuộc sống đôi lúc nhiều đau khổ như vậy, nhưng chúng ta chưa bao giờ dừng lại. Khó khăn một chút, lại động viên bản thân thêm một chút. Muốn bỏ cuộc, lại tự nhủ bản thân đã đi được bao xa. Muốn tìm lối thoát dễ dàng, nhưng đôi lúc lại ép bản thân đừng quay đầu nhìn lại… 




Kết thúc của chúng ta là thế nào? Giữa những năm tháng tuổi trẻ cố hết sức yêu một người, sau đó mất đi, sau đó vì vô vàn những lý do khác mà rời xa nhau…đến sau cùng nhìn lại, cũng chỉ có một người, đã làm thay đổi cả thế giới. Nhìn bao nhiêu người bước vào và bước ra khỏi cuộc đời…có lẽ chúng ta học được cách thản nhiên đối diện, cũng có lẽ trong lòng chúng ta khóc thầm.

Ngày sau ai ở lại, ai giữ ai, giữ được ai trong cuộc đời…chúng ta nào dám mơ mộng xa vời nữa? Một đời chúng ta có bao nhiêu lầm lỡ, bao nhiêu sai trái, bao nhiêu hố sâu…đến cuối cùng vừa khiến cho chúng ta mạnh mẽ hơn, cũng cùng lúc đập nát niềm tin của chúng ta bấy nhiêu.

Bởi vì chúng ta có nhiều người gần bên thế nào, đêm xuống, những lúc cùng cực nhất, chúng ta phải cay đắng nhận ra mình vẫn cô độc một mình. Không ai cứu, không ai giúp, không ai thực sự quan tâm…

Thế nhưng chúng ta gắng gượng tiếp tục, hi vọng trên con đường đó tìm được một người sẽ bước đi cùng mình. Hi vọng đằng sau những áp lực cuộc sống ngoài kia, chúng ta vẫn được về trong vòng tay của một người yêu mình đi đến hết cuộc đời. Đôi lúc muốn cắt đứt hết, muốn nhắm mắt buông tay, lại phải tự nhủ, chúng ta không có cách nào chỉ sống vì bản thân mình…

Giữa những năm tháng tuổi trẻ

  • Blog Nguyễn Tĩnh 33
  • P/s :
  • Nguyễn Viết Tĩnh
  •  
    Ng.†ĩnh33 | Share by Media .&rarr
    Facebook Comment